Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Endless Time

By Rabindranath Tagore

trên đôi tay Đức Chúa, thời gian dài vô tận
làm sao có thể đếm, từng phút giây trôi
ngày đêm rồi một khắc đời người
bừng lên rồi nhòa tắt
như những bông hoa kia, làm sao có thể đợi...

nhìn em đi, thế giới trong bông hoa nhỏ dại
nghìn năm trước hay ngàn năm sau chẳng hề khác
và thời gian chẳng đủ để chúng ta đánh mất
cũng chẳng còn cơ hội để tranh giành
chúng ta nghèo đến cả sự chậm trễ.

và như thế, thời gian vẫn cứ trôi
đời sống vẫn mệt nhoài, ta vẫn thỉnh cầu nhau
trên bệ thờ trống từ những điều còn sót lại

trong ngày tận thế, bên anh đây niềm sợ hãi cuối cùng
khi cánh cửa lên thiên đường đóng mãi
nỗi xót xa khi chưa nhìn thấy được
đâu là thời gian, là không gian chốn này?

(Hiệp Trần dịch)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét