Bức vẽ sặc sỡ tạo ra từ đôi tay khẳng khiu, những đường nét
quằn quại, nhảy búng - ko có hình dạng nào xác định - là nét vẽ trần
trụi nhất, nổi trội nhất, đánh bật ra khỏi tâm trí con người những mông
mị đạo đức, những hy vọng nhàm chán về cuộc đời.
Tương lai khổ hạnh - phải chăng một ai đó trong khoảng trời này đã hơn một lần được giấc mơ thăng hoa.
Bước nhảy chưa từng lỗi nhịp vậy mà có cảm tưởng như bản valse chảy nhão ra, một thứ hỗn tạp giữa valse và slow chăng?
Nhìn
kìa ánh trăng đêm nay, vẫn vàng õng ẹo, chắc rằng chị Hằng trên ấy
không nguôi được nỗi khao khát tình yêu của người con gái độ xuân thì. Có thế nên nàng người cá mới can đảm dứt duyên với biển. Không may sao, ko phải dũng khí nào cũng mang lại kết thúc có hậu.
Đâu rồi nét đẹp bức chân dung trên tường ?