Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

nàng thơ

đêm qua tôi mơ gặp nàng thơ. nhiều người từng gặp kể với tôi rằng nàng đẹp, mà đúng thế, nàng có vẻ đẹp nao lòng, dù tôi chỉ nhìn thấy được nửa mặt. vì thân thể nàng chia làm hai nửa, một chìm trong ánh sáng, một lẩn trong bóng tối. chỗ giao nhau nằm ở trên sống mũi có một đường chỉ 7 sắc lấp lánh co giãn theo hơi thở. khi nàng thở vào biên giới giãn ra thành mặt phẳng, tôi thấy có một thế giới nhỏ ở trong đó. khi nàng thở ra, thế giới khép cửa.

cứ như thế, mỗi một vòng thở sẽ mở ra và khép lại những cuộc sống khác nhau. vì vậy tôi chần chờ chưa bước vào vì sợ nhỡ đâu không kịp trở ra sẽ bị kẹt vĩnh viễn trong thế giới ấy.

còn bạn, bạn có dám bước vào?

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

Đã mấy lần thu sang

công viên chiều qua rất nắng ...

Tự nhiên bật ra trong đầu, lời bài hát nhẹ nhàng như khí trời SG mùa này. Đó là cái se lạnh của thiên nhiên, hòa với chút gì trầm lắng chút gì nô nức của mọi người... khoảng thời gian này vào các năm đều mang lại cho tôi nhiều cảm xúc khó tả :D

chuyện chúng mình ngày xưa
anh ghi bằng nhiều thu vắng

Lâu rồi tôi chưa vòng lại room Nhạc tiền chiến, dạo này nghe nhạc xập xình nhiều hơn, rock riếc jazz jit hiphop... các loại, cũng vui, ai cũng có thời điểm cả, mỗi giai đoạn sẽ phù hợp với những thứ khác nhau, đến rồi đi chẳng mấy chốc cũng...vòng lại :P

đến thu này thì mộng nhạt phai...

Như vậy, thử nghĩ theo chiều hướng này, chẳng có gì mất đi cả, mọi thứ tiềm ẩn rồi một ngày đẹp zời nào đó bộc phát nhờ một cơ duyên nào đó...ai biết, như lời ca này vậy.

Vài dòng ghi lại hiện tại, bỗng nghĩ, rằng hãy buông tay để mọi thứ ra đi nhẹ nhàng :) dù chẳng biết vì sao nghĩ vậy nữa. hihi



Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

TRI ÂN ĐẾN GIA ĐÌNH, BẠN BÈ

Khoảng 1 tuần trở lại đây, tôi cảm thấy trong người có sự đổi khác. Có thể do tôi là người "bảo thủ", nên đứng trước "làn gió mới" thấy trong lòng còn nhiều nghi kỵ, bỡ ngỡ. Đi cùng thời gian, cuộc sống đã dạy cho con người không biết bao nhiêu bài học, mà một học sinh tồ(i) như tôi cảm thấy hết sức khó khăn để tiếp nhận, để hiểu.

Tôi ko lảng tránh, rằng có nhiều khi mình nghĩ đã hiểu lắm cuộc đời này. Vậy mà cứ mỗi năm lại nhìn thấy mình mỗi khác, sự non kém của bản thân ngày càng bộc lộ rõ trong nhận thức, trong hành vi. Tôi đã thử làm một vài việc có chủ đích chứ không phải vô tình như trước đây. Một số người nhìn tôi lạ lẫm và hỏi tại sao...

May mắn, tôi nghĩ như vậy, khi vẫn còn những câu hỏi, và sẽ tốt hơn nữa, nếu suy nghĩ sâu hơn để tìm câu trả lời.

SN vừa rồi có nhiều niềm vui. Một buổi party nhỏ, thiệp, lời chúc, quà và sách. Cảm ơn mọi người đã nhớ đến, thậm chí là những tặng phẩm rất trúng gu. Hy vọng có thể thể hiện rõ lời cảm ơn của mình trong thời gian sắp đến.

Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn và gởi đến tất cả lời yêu thương, trân quý nhất.
Thân chúc cả nhà nhiều niềm vui, an lạc.
Hoan hỉ,

Tuệ Tồ - Hiệp Trần

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

NIỀM VUI

Hôm nay đi giữa đường tôi chợt nghĩ, vì sao người ta trả giá cao cho những thứ giải trí. Con người ko tiếc gì với những điều mang lại cho họ niềm vui. Tôi rất ngưỡng mộ bậc trí cao tài rộng, nhưng lại thích ở cạnh người tỏa sáng bởi niềm vui dịu dàng xung quanh họ. Và tôi mơ ước mình có cả hai thứ đó :)

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Father&Daughter trong tôi

Những năm gần đây, chúng ta bắt đầu quay lại với sự ngắn gọn, súc tích sau khi đã ngợp ngụa bởi những ngôn từ ngày càng sáo rỗng. Trên lĩnh vực điện ảnh, short film (thông thường dài tầm 15-20p) tìm được chỗ đứng cho riêng mình, bởi sự sâu lắng và cô đọng của nó. Tôi cảm nhận được cái khó của nhà làm phim, làm sao truyền tải hết được thông điệp trong thời lượng có hạn như vậy. Đặc trưng này tạo ra phân hóa cho hai loại sản phẩm, một là sự hời hợt dễ thấy sau khi xem xong cảm xúc trôi tuột, và hai là để lại dấu ấn trong long người xem, đó có thể sự suy ngẫm, day dứt, hoặc là câu hỏi mà chúng ta sẽ dùng phần đời còn lại để đi tìm câu trả lời. Và Father and Daughter thỏa mãn được tất cả các yếu tố thẩm mỹ về hình thức và nội dung, xứng đáng với giải thưởng cao quý nhất Oscar vào 2001, nhưng quan trọng nhất, đã qua 10 năm, những giá trị Father and Daughter đem lại vẫn chưa hề thay đổi trong long người hâm mộ.




Tôi đã xem đi xem lại phim này không dưới 10 lần, những dòng viết ra đây không đơn thuần là câu chuyện của cảm xúc, tất cả chỉ để cố gắng thể hiện hết sự trân trọng của tôi với bộ phim và tác giả của bộ phim dưới góc độ không phải là một nhà chuyên môn phân tích. Và thú thật, các bạn sẽ đọc những dòng thiên về kỹ thuật và nếu xem phim, mọi người sẽ hiểu, khó có thể diễn tả cảm xúc bằng lời, như chính bộ phim, chỉ có sự hòa hợp giữa hình ảnh và âm nhạc, không lời và dấu ấn.

Như tôi đã đề cập, với thể loại short film, chúng ta có thể đoán biết từng khung ảnh xuất hiện đều chứa một hàm ý nào đó do thời lượng nhất định, không có cảnh vô nghĩa, tác giả phải chọn những chi tiết có nghĩa để đưa vào phim. Điều này hình thành một đặc điểm mang tính cá nhân rất cao lên người xem, đó là sự tưởng tượng. Chính vì vậy, Father and Daughter chỉ là những đường nét phát thảo tối đơn giản, lồng ghép hài hòa trên điệu Waltz tên dòng Danube nổi tiếng.

Có lẽ nên nói một chút về dòng Danube và bản Danube Waves, tại sao không phải là con sông khác và tại sao không phải là bản nhạc khác. Sông Danube là con sông dài thứ hai của Châu Âu, nổi tiếng bởi vẻ đẹp và sự thâm trầm của nó là nguồn cảm hứng cho rất nhiều nghệ sĩ sáng tạo. Phạm Duy có bài Bên cầu biên giới với hình ảnh dòng Danube được ví như “suối tóc êm đềm, như bể mắt đắm chìm”…Nổi tiếng nhất phải kể đến hai bản Waltz, Blue Danube của Strauss và Danube Waves của J.Ivanovici. Theo cảm nhận cá nhân, trong khi Blue Danube vẽ lên hình ảnh vui tươi, nhộn nhịp thì Danube Waves da diết một sự chờ đợi. Nghe Danube Waves cảm giác như cuộc đời con người với những nốt thăng, trầm, khi bình lặng. Phải chăng Father and Daughter là món quà Micheal Duduk De Wit dành tặng cho dòng sông quê hương ông?

Về nội dung phim, có nhiều bài viết các bạn có thể xem thêm, tôi chỉ đưa ra link này vì thấy nó có giá trị tham khảo nhất (có đoạn phỏng vấn với tác giả để mọi người hiểu thêm về nguồn gốc của ý tưởng). Trong đây cũng đề cập về một kết thúc mở và người xem có thể lựa chọn một kết thúc theo ý mình.

Phần bên dưới tôi sẽ chỉ đưa ra những quan sát tôi ghi nhận nhằm tôn lên nội dung phim. Như đã nói bên trên, tôi nghĩ bất kỳ một hình ảnh nào trong short film đều mang ý nghĩa, nhưng tôi chưa thể liên kết nó lại, rất mong mọi người đưa ra những quan sát khác hầu mong khai thác hết được vẻ đẹp của bộ phim. Trân trọng,

Đầu tiên là hình ảnh ở phút 0:44, hai cha con đi cùng nhau, vì sao đứa con không theo sau mà lại đi song song với bố, trong khi ở 0:55, khi leo dốc, người con lại đi trước?

Ở 0:47, đây là hình ảnh chiếc bánh xe đang quay rất nhanh, và nếu để ý, ở các phân đoạn sau, vì sao bánh xe lăn chậm lại?

Ở 0:51, đây là một cái cây đặc biệt, thứ nhất vì nó đứng một mình, đặc biệt thứ hai các bạn sẽ thấy lần đầu tiên ở 4:52, cái cây này sẽ cùng cô con gái đi qua năm tháng, trong những lần ra bến trông người cha trở về.

Ở 2:30, lần đầu tiên có một người thứ ba xuất hiện, đó là một bà lão đang dắt xe đi cùng chiều với cô con gái (nay có lẽ là học sinh trung học) trên đoạn đường gió lốc, tại sao lại là bà lão, tại sao lại đi cùng chiều, tại sao lại có gió? Trong khi ở 2:55 là một người phụ nữ trung niên, không dắt xe, và cũng chẳng có gió? Trong khi ở 5:02, cô con gái nay thành một người phụ nữ, tại sao lại xuất hiện một người đi ngược chiều?

Mình thắc mắc ở 4:16, có một người đi soi đèn, không hiểu mục đích gì? Cả hình ảnh chú chim, đàn chim trong phim nữa?

Ở 6:06, chiếc xe đạp như bà cụ, chắc “hết đát” rồi nên không đứng được nữa? Có phải vì vậy nên bà mới xuống hồ, trong khi lúc hồ đóng băng, đi được (5:22) bà lại không xuống?

Tại sao lúc cô gái gặp lại bố không phải là lúc cô bé, mà lại như thiếu nữ (7:30)?




Tất cả, tất cả những câu hỏi, những phán đoán này vẫn không là gì với “cảm xúc” bộ phim mang lại. Nó thiêng liêng hơn nhiều lần những gì ngôn ngữ có thể diễn tả. Một lần nữa, cùng tôi xem Father and Daughter, và những cảm nhận chúng ta không thể nào quên được smile

Link xem online: http://www.youtube.com/watch?v=HQfOF...eature=related

Hiệp Trần

30/11/2011
__________________
Hạnh Phúc từ Bên Trong - http://zagvillage.org
ZAG events: zagevents.wordpress.com

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

hãy để chúng ra đi

hãy để ngôn từ bay đi
chỉ để lại đây
hiện diện của ý
rồi để ý bay đi
chỉ để lại đây
sự hiểu
nếu sự hiểu bay vào không gian
thì nơi đây là niết bàn

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

Cơn giông và cọng lông chó

Có gì (từng) tồn tại mà không để (lại) dấu vết, đặc biệt khi sự tồn tại được nhận diện, và có ý nghĩa. Trong vài lần tôi từng nghĩ, về khác biệt giữa “đặc điểm” và “đặc trưng”, có lẽ “đặc trưng” thường được gắn với một liên tưởng nào đó, hoặc bản thân nó mang trong mình sự khác biệt, với chính mình. Suy nghĩ này giúp tôi hợp lý hóa hai đối tượng đề cập trên đầu đề cùng với nỗi nhớ, về chú chó đã chết của mình.

Chú chó của tôi, màu trắng, giống xù Nhật, nuôi được hơn 10 năm, rất sợ trời giông, và cũng chết trong một ngày giông. Nội chi tiết này thôi cũng làm cho cơn giông trở nên đặc biệt. Nó đặc biệt như thế nào? Có nghĩa, chỉ cần bên ngoài kia là tiếng sấm, thì bên trong này có ít nhất vài ba con người bồn chồn. Và nếu trước kia, người ta sẽ gọi điện về nhà, còn bây giờ, nó nhắc nhớ lại thứ người ta đã mất.

Còn lông chó, không như những tiếng sấm đôi khi, lông chó xuất hiện khắp nơi, đặc biệt rõ trên nền đen. Mà các bạn biết đấy, bên cạnh những loại vải sẫm màu, ½ ngày của chúng ta, hoặc ít nhất 6 tiếng ban đêm là màn tối. Những sợi lông trên nền đen như vết khắc lên tấm màn kỷ niệm, nhiều hình ảnh trong phút chốc vụt qua, nhanh đến nỗi người xem không kịp có cảm xúc gì, vì cứ mải miết đuổi theo, với lấy hình: kìa, là lúc nó chạy đến dụi đầu vào chân tôi, bên kia, sợi dây đeo cổ chẳng bao giờ nhà tôi dùng, đó nữa, lời mẹ nói nó là nguồn vui duy nhất của mẹ… Rồi sau đó thẫn thờ, rồi sau đó.

Vì vậy nỗi nhớ cũng là một dạng biểu hiện của dấu vết, mà con người lắm lúc muốn trốn chạy.

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

những ngày giá lạnh

đôi mắt đỏ
đi tìm giấc mơ ấm 
bàn tay nhỏ
cố lần qua lớp áo rét 
một lần nữa chạm lấy
vẫn làn tóc đậm mùi thơm gió biển hoang dại
những con sóng lớn
lớp lớp trùng trùng
lạnh lùng cuốn đi
những nỗi niềm của người con xa xứ

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

Có những ngày nắng

gió thôi không thổi nữa
để cho
những cụm mây dài
theo nhau
dừng chân giữa phố
lấp lánh ánh mồ hôi
tươm trên gương mặt
của người lính gác
tay em hứng lấy
từng giọt nồng
nóng hổi
xin gởi về anh
một tình yêu
đầy đặn

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

Open Talk – Số 1 Truyền Thông Cá Nhân

Nằm trong các chuỗi sự kiện về đối thoại dành cho các thành viên của học viện Sao Kinh Doanh và mở rộng ra cho các thành viên của làng ZAG và các bạn bè tham dự, Open talk là những buổi trò chuyện thân mật giữa các diễn giả là những người có tâm huyết với các bạn trẻ, với đất nước với các thành viên của lớp Sao Kinh Doanh nhằm giúp các bạn học viên cũng như các bạn trong làng Zag có thể sống tốt hơn, hạnh phúc hơn và dĩ nhiên, kinh doanh tốt hơn.

Chương trình đầu tiên của Open Talk sẽ diễn ra vào lúc 18h00 ngày thứ bảy, 22/10/2011 tại Hội sở làng ZAG ( Lầu 4, số 2 đường số 1 Cư Xá Đô Thành, Phường 4 Quận 3 Tp Hồ Chí Minh) với chủ đề là Truyền thông Cá nhân (Personal communication).

Ở lần trò chuyện đầu tiên này, các bạn sẽ được trao đổi với chú Hoàng Ngọc Diệp.

Sơ lược về chú Hoàng Ngọc Diệp:


Ông Hoàng Ngọc Diệp tốt nghiệp thạc sĩ ngành quản trị tại ĐH Charles Stuart bang New South Wales, Australia. Sau đó, ông hoạt động với tư cách cố vấn về quản trị, chiến lược quản trị và truyền thông cho nhiều tập đoàn tại hơn 26 quốc gia.
Năm 1991, ông về VN tham gia vào ngành CNTT&VT, làm trưởng đại diện cho các tập đoàn, Cty nước ngoài tại VN trên các lĩnh vực phát triển chiến lược thị trường, xây dựng, tư vấn chiến lược quản trị & kinh doanh, v.v…

Nguyên giám đốc cao cấp khu vực Đông Nam Á kiêm trưởng đại diện tại VN của Tập đoàn Qualcomm. Hiện nay, ông đang đảm nhận vai trò cố vấn cao cấp cho một số tập đoàn công nghệ cao, CNTT-VT đang đầu tư, và chuẩn bị đầu tư tại VN. Ông là một trong những người cốt yếu xây dựng chiến lược và thiết lập mang Internet và viễn thông thế hệ thứ 3 (3G) về Việt Nam.

Ông Diệp là một nhân vật quen thuộc và được kính nể trong cộng đồng doanh nghiệp tại Việt Nam, đặc biệt trong các lĩnh vực Công nghệ Cao phục vụ các ngành như Truyền Thông – Thông Tin, Môi Trường, Nông Nghiệp và Ngư Nghiệp. Ông đã tích cực tham gia đóng góp xây dựng các ngành này kể từ khi ông trở về nước vào năm 1991 từ Úc.

Một vài tổ chức ông đã và đang cố vấn
 WorldBank
 Northstar Finance (Chính phủ & phi chính phủ Canada)
 Bộ Thông tin và Truyền Thông
 Hiệp hội chế biến và nuôi trồng thủy sản (Vasep)
 Quadralink
 Hiệp hội Quốc tế GSM (GSM Association) tại Việt Nam
 Trường Đại học Quốc Gia TP HCM


Một số link tham khảo về ông
http://mic.gov.vn/vn/newsdetail/tint...9942/index.mic
http://vccinews.vn/?page=detail&folder=127&Id=819
http://www.vinavico.com/Default.aspx...07&NewsID=1200
http://www.thesaigontimes.vn/Home/ki...itruong/24577/

Sơ lược về đề tài:

Đa số các bạn trẻ ngày nay thường gặp rất nhiều vấn đề trong truyền thông cá nhân. Làm sao để mọi người có thể hiểu đúng ý mình? Làm sao mình có thể diễn đạt được những điều mà mình suy nghĩ để mọi người có thể biết và chấp nhận được? Làm sao để tránh các cuộc gây gỗ không đáng có chỉ vì các bên hiểu nhầm ý nhau?

Đó là tất cả những gì được chú Hoàng Ngọc Diệp trình bày trong chương trình. Chương trình sẽ được ghi hình lại bởi kênh truyền hình VOT.

Các bạn đăng ký tham dự qua email: thaohoang.zag@gmail.com hay gọi điện trực tiếp cho bạn Thảo – giám đốc Markerting của Zag Village qua số : 0905919795


Open Talk Số 2 – Thời trang và niềm đam mê


Tất cả chúng ta đều yêu thích cái đẹp và dĩ nhiên, đều có trong người máu yêu thích thời trang. Thế nhưng không phải ai trong chúng ta đều biết cách ăn mặc đẹp, biết chọn quần áo tốt, biết vừa làm đẹp bản thân, vừa phù hợp với vai trò một doanh nhân.

Một số khác, không có sự yêu thích quá mức về thời trang nhưng lại rất yêu thích kinh doanh trong lĩnh vực thời trang, nhất là lĩnh vực thời trang cao cấp vì đây là một lĩnh vực kinh doanh có lợi nhuận cao.

Vì lý do đó, Open Talk số 2 sẽ đem cho các bạn cơ hội gặp gỡ một nhân vật khá thú vị. Cô ấy còn rất trẻ nhưng đã sở hửu trong tay nhiều cửa hàng thời trang cao cấp trong thành phố, sở hữu 1 công ty truyền thông đa phương tiện, và là 1 trong số rất ít nhà thiết kế thời trang của Việt Nam có cửa hàng ở Luân Đôn. Sắp đến, quán café cao cấp của cô sẽ được khai trương vào thàng 12/2011.

Tất cả những điều trên được tôi xem là một phép thuật vì thời gian cô ấy làm kinh doanh chỉ vỏn vẹn trong vòng 3 năm (2008-2011) và chỉ với số vốn 50 triệu tích lũy từ các giải thưởng, hoa hồng bán mỹ phẩm Oriflame, các vật phẩm như dây chuyền đá, tranh thư pháp, gối ôm thủ công từ những năm lớp 10.

Chủ đề của Open Talk Số 2 sẽ là “ Thời trang và niềm đam mê” sẽ diễn ra vào 9h00 sáng ngày chủ nhật 30/10 tại Hội sở làng ZAG ( Lầu 4, số 2 đường số 1 Cư Xá Đô Thành, Phường 4 Quận 3 Tp Hồ Chí Minh) và chúng ta sẽ được giao lưu với nhà thiết kế Phạm Đăng Anh Thư, CEO của thời trang Joli&Poli, Art Director của TAB Media.

Chương trình bao gồm 2 phần: Phần 1 là hướng dẫn cơ bản về thời trang dành cho doanh nhân, phần 2 là những vấn đề quan trọng khi kinh doanh thời trang cao cấp.

Chương trình sẽ được ghi hình lại bởi kênh truyền hình VOT.

Các bạn đăng ký tham dự qua email: thaohoang.zag@gmail.com hay gọi điện trực tiếp cho bạn Thảo – giám đốc Markerting của Zag Village qua số : 0905919795


Những nhân vật kế tiếp: Bác sỹ Đỗ Hồng Ngọc, TS Lê Đăng Doanh, TS Phan Quốc Công (Công ty cổ phần ICP)….

Chí phí tham dự 1 buổi Open Talk là 50.000/1 người.
Rất mong các bạn ủng hộ.

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

Mần sao để hiểu bản thân? (part1)

Sáng nay không hiểu sao bị chuột rút khá lâu :| Lại nhớ đến seri Bàn về tình yêu đã được 2 ep,
- ep1: Mần sao để quên anh/em
- ep2: Tại sao phải quên anh/em

và lời hứa ep3

"Ở tập trước mình đã show the way how to forget ur love, tất nhiên là nó chỉ hiệu quả khi bạn thật sự sẵn sàng cho việc buông tay với tình cảm đó. Mà để bạn biết mình có sẵn sàng hay ko thì phải hiểu rõ bản thân. Còn chuyện how to understand urself là một câu chuyện khác (đón đọc Part 3)" (- trích ep2)

I. Hiểu bản thân là topic ko chỉ thuộc giới hạn tình yêu (nam-nữ). Tác dụng của hiểu bản thân cụ thể nhất là

1. Đối với bản thân
- chọn lựa được những gì phù hợp với mình (ví dụ: công việc phù hợp, người yêu phù hợp,...) từ đó tiết kiệm thời gian, công sức, tiền bạc vào những thứ ko thuộc về mình, chủ động, thành công có nền tảng (được định nghĩa là hài lòng với chính mình) chứ hông phải do hên :))

- chọn lựa những thay đổi mình muốn. hầu như mọi ng ít để ý đến việc định nghĩa mình, đặc biệt là khi ko rõ về cái gì thì khi có việc đề cập đến, người ta thường có xu hướng bảo cái đó tốt, tôi thích nó (ví dụ như hỏi, anh có thích nhãn hiệu X ko, xã giao mà, mất gì đâu), thể hiện cụ thể nhất ở việc nghĩ mình luôn tốt (mặc dù tốt ko có nghĩa là đúng, nhưng con ng thường đồng quy 2 cái này lại với nhau), mà mình right tức đối phương wrong rồi :D bởi vậy bác Einstein có bảo "hong bít tui điên hay ng khác điên". Túm lại, nếu ko biết mình khuyết điểm, mần răng biết mình cần sửa cái gì, đúng không hỉ :D chưa kể là hầu như ai cũng muốn mình tốt lên cả :D

- hiểu được người khác. không hiểu được mình răng hiểu được người, hiểu mình còn thiếu, răng hiểu ng khác đủ, hiểu mình còn sai, răng hiểu ng khác đúng, các bác hỉ.

2. Đối với xã hội
từ các tác dụng với bản thân ở trên, suy ra được tác dụng với XH, ví dụ: sử dụng hợp lý, hiêu quả nguồn nhân lực. XH (không tưởng) người người iu thương nhau, bla bla...

II. Rứa mần răng để hiểu bản thân, theo mình chìa khóa ở đây nằm ở 2 từ NHẤT QUÁN. Nhất quán là trước sau như một, còn mần cách nào để đạt được Nhất quán thì cả nhà đón đọc tập sau :D. Nhất quán là sự thông suốt giữa tim và óc, văn vẻ hơn là sự hòa hợp, thống nhất giữa cảm xúc và lý trí, (mở rộng giới hạn) mà ở cảnh giới trên mây rôi thì không còn khái niệm hướng nội - hướng ngoại luôn (đang quăng :)) )

Mình ví dụ, có bao giờ đứng trước các lựa chọn (về công việc, về ngành nghề học tập, về đi hay ở, chia tay hay tiếp tục,...) ở thời điểm này chúng ta chọn A nhưng trong lòng luôn lăn tăn về B, và nhiều trường hợp sau đó chúng ta đổi sang B, thậm chí C, D :D đó là sự không nhất quán, vì chúng ta bị mâu thuẫn kiểu "về lý thì cái này tốt hơn, nhưng không hiểu sao tui vẫn thích cái kia hơn".  Quan sát cho thấy số lượng người nói hay thường lớn hơn người làm tốt, đó là chưa kể dạng không nói và không làm. Đúng dzị, người ta thương nói bằng lý trí và hành động theo con tim :D

Rứa mình thật sự là người như thế lào? và mình chọn lựa mình sẽ là người như thế lào? Lý trí đúng hay "con tim cũng có lý lẽ riêng của nó"?

(to be continued :P)

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

Hãy nhảy cùng em,

đến khi tình yêu kết thúc

Nhảy cùng nhan sắc em,
với tiếng vĩ cầm cháy bỏng
Những bước chân đưa em qua nỗi sợ,
đến khi em tìm được cảm giác an toàn
Hãy nâng em như cành ôliu,
như cánh bồ câu được trở về tổ
Hãy nhảy cùng em
cho đến khi tình yêu kết thúc

Hãy để em thấy anh khi những nhân chứng ra đi
Để em cảm nhận chuyển động
như cách họ thực hiện ở Babylon
Hãy nói chậm rãi rằng
điều em biết là những giới hạn
của tình yêu

Hãy nhảy cùng em,
trong lễ cưới đôi mình
những bước nhảy dài và mềm mại
ở dưới là tình yêu, và ở trên là thiên đường
Hãy nhảy cùng em,
đến khi tình yêu kết thúc

Bước chân đưa nhau trở về những đứa trẻ
vẫn thường hỏi vì sao được sinh ra
Bước chân đưa nhau qua những tấm mạng
nơi nụ hôn làm chúng ta kiệt sức
Dựng lại căn lều nhỏ,
cho dù tất cả dây buột đều hỏng
Hãy nhảy cùng em,
đến khi tình yêu kết thúc

Nhảy cùng nhan sắc em,
với tiếng vĩ cầm cháy bỏng
Những bước chân đưa em qua nỗi sợ,
đến khi em tìm được cảm giác an toàn
Hãy giữ em bằng đôi tay trần
hoặc qua đôi găng nhám
Hãy nhảy cùng em,
đến khi tình yêu kết thúc
...



---

Dance me to the end of love được L.Cohen sáng tác vào 1984, sau này được nhiều ca sĩ cover lại, bản nhạc được miêu tả như "chuẩn mực của nỗi sợ chiến tranh".

Bất kể giai điệu như một bản tình ca, bản nhạc thật sự được lấy cảm hứng từ câu chuyện Holocaust - kể về cuộc tàn sát dân Do Thái dưới thời Đức quốc xã (Thế Chiến II), về những nghệ sĩ đàn dây phải biểu diễn trong các trại tập trung trong khi bạn bè từng người bước ra lò thiêu. "Dance me to your beauty with a burning violin" - có nghĩa là tận hưởng vẻ đẹp cuộc sống, của những thời khắc tồn tại cuối cùng, và những cảm xúc nồng nàng khi tiếng vĩ cầm cất lên.

"Nhưng, nó là ngôn ngữ chung của tình yêu, nên chúng ta ko nhất thiết biết nguồn gốc của bản nhạc, bởi vì, ngôn từ xuất phát từ trái tim..." - L.Cohen

(HT dịch từ wiki)

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

những vệt khói trắng

ko rõ hình thù gì, nhẹ nhàng trôi trên nền trời xanh. chú bé chăn trâu đang cắt cỏ, trong một phút thoáng nghe tiếng sáo từ đâu, bất giác nhìn lên cao, ánh nắng xuyên qua khúc mây cuộn tạo những đường sáng chói lóa, tựa những cây cầu nối liền trần gian với thế giới khác.

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Có một ánh trăng như thế

những lúc thế này mình muốn thừa nhận, rằng cảm xúc chưa đồng nhất với lý trí. mình biết tất cả những khó khăn sẽ chỉ mang tính thời điểm nếu xác định con đường còn rất dài, sự giới hạn của năm tháng có thể phá vỡ bởi quan niệm. thế nên cần gì lo lắng cho bản thân. dù tâm trạng lúc êm ắng lúc dữ dội như những con sóng, thì trăng vẫn ở đó, cảnh vật vẫn lộng lẫy, có phần huyễn hoặc kỳ lạ.

một bản nhạc đang nghe tình cờ thôi, khơi gợi trong mình nhiều hình ảnh, nó ko chân thực, thậm chí kiêu sa, vì thứ âm thanh chạm vào phần sâu thẳm tâm hồn, sự trong lành trung tính trong một lúc đã thay đổi vì 1 loại axit hay bazơ nhẹ nào đó, làm nhói lòng.

:)

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

ZAG Village: Thông báo Đêm nhạc từ thiện 06/08

THÔNG BÁO
Nhằm giúp cho những trẻ em thiếu điều kiện, nghèo khó, cơ nhỡ có thể có được một đêm Trung Thu trọn vẹn, Ban Điều Hành làng ZAG xin trân trọng giới thiệu với các bạn chương trình đêm nhạc gây Quỹ Từ Thiện cho đêm Trung Thu do ZAG Village tổ chức

ĐÊM NHẠC MỘC & LÀNH

1. Thời gian: 7pm Thứ Bảy ngày 06/08/2011
2. Địa điểm: Quán café ca nhạc I Coffee – địa chỉ 57F Tú Xương P7 Q3
3. Giá vé: 100.000VND (đã bao gồm tiền nước)

Dàn dựng và tổ chức chương trình: chị Võ Thanh Tâm, anh Chu Quang Minh, anh Đào Văn Định, anh Vũ Ngọc Linh, anh Trần Ngọc Khánh, cùng với sự hỗ trợ từ cộng đồng IPL.

Mục đích chương trình: dùng toàn số tiền lợi nhuận thu được từ đêm nhạc này để phát quà, bánh, lồng đèn Trung Thu cho trẻ em nghèo. Toàn bộ số tiền thu được và kế hoạch sử dụng tiền sẽ được công khai trên trang web chính và forum của ZAG Village.

Đến với chương trình, mỗi bài hát đều khơi gợi trong chúng ta những cảm xúc khác nhau, từ ngọt ngào sâu lắng đến nồng nàn mãnh liệt; những hoài niệm về năm tháng đã qua, từ tuổi thơ êm ấm đến giai đoạn trưởng thành đầy sóng gió, thử thách, để cuối cùng khi nhìn lại, chúng ta nhận ra Hạnh phúc đến từ điều mộc mạc, giản dị nhất. Cụ thể, chương trình được chia thành 3 phần chính:
1. Ấu thơ trong tôi
2. Sóng gió bên đời
3. Hạnh phúc giản dị

Vui lòng xác nhận việc tham gia đêm nhạc trước ngày Thứ Năm 04/08/2011 vào email hieptran.zag@gmail.com.

Rất mong các bạn ủng hộ chương trình.
TM Ban điều hành ZAG Village
Hiệp Trần

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

MỲ ĂN LIỀN CHO HỆ THỐNG KIỂM SOÁT NỘI BỘ

Kiểm soát nội bộ (KSNB) được hiểu nôm na là những cách thức quản lý (bao gồm giảm thiểu rủi ro, tăng cường tính hiệu quả) tất cả các hoạt động của công ty, tổ chức, được cụ thể hóa bằng những chính sách, quy phạm, nhằm đảm bảo đạt đến mục tiêu một cách chất lượng nhất.

Hay nói ngắn gọn hơn, bản chất của KSNB chính là quản trị chất lượng. Vài ví dụ nhỏ để các bạn hiểu thế nào là quản trị chất lượng.

VD1: Hàng ngày bạn đọc tin trên báo, nếu bạn có tư duy về chất lượng, bạn sẽ đặt câu hỏi, liệu nguồn tin trên báo có đáng tin cậy hay không, bạn sẽ tiến hành kiểm tra, đầu tiên, bạn sẽ xem xét thương hiệu báo đó có uy tín hay không, sau đó, bạn sẽ tìm những thông tin tương tự ở những tờ báo khác, trong và ngoài nước thông qua search những “key word”,v.v…

VD2: Giả sử A nhờ B đi mua một chiếc cốc với mức giá trung bình trên thị trường là 5.000đ, nhưng khi B mang cốc về báo giá cho A là 10.000đ, A sẽ phải thắc mắc: giá có thể chênh lệch từ 1.000đ – 2.000đ, nhưng không thể tăng gấp đôi được, để làm rõ, A sẽ hỏi B chỗ mua ở đâu, chiếc cốc này có đặc biệt gì hơn chiếc cốc giá 5.000đ khác,v.v…

Như vậy, quản trị chất lượng không phải chỉ xuất hiện trong công ty, mà xuất hiện trong đời sống hàng ngày nếu chúng ta biết quan sát, lưu tâm về tính hợp lý, hiệu quả.

Thông thường, các doanh nghiệp nhỏ khi đưa ra quyết định đều ít quan tâm đến việc kiểm soát. Lấy VD2 để mô phỏng cho quyết định mua vật dụng trong doanh nghiệp nhỏ, thông thường sẽ để một nhân viên tự khảo giá tự mua, chủ doanh nghiệp thường chỉ quan tâm xem món đồ mình cần có xuất hiện hay chưa chứ ít quan tâm có thể mua món đồ với giá rẻ nhất (chất lượng tương đương) hay không. Đó gọi là chú trọng kết quả chứ ko để ý đến hiệu quả. 

Cũng lấy VD2 để minh hoạ cho cách quản lý chất lượng:

Kiểm tra tính hợp lý:
Làm sao biết mức giá trung bình trên thị trường của chiếc cốc là 5.000đ? Nhân viên thu mua phải nộp cho chủ doanh nghiệp ít nhất 3 bảng báo giá của 1 mặt hàng cùng quy cách, từ đó doanh nghiệp sẽ xác định đươc mức giá trung bình, xác định được nhà cung cấp.

Kiểm tra tính hiệu quả:
Vấn đề ở đây là chi phí tốn cho việc kiểm tra tính hợp lý phải thấp hơn giá trị rủi ro thì doanh nghiệp mới cần kiểm soát. Trong VD2, nếu món hàng giá trị quá nhỏ, trong khi chi phí thời gian nhân viên dò giá, nộp lên chủ doanh nghiệp, đợi chủ doanh nghiệp quyết định lớn hơn rất nhiều, thì doanh nghiệp chấp nhận rủi ro này mà không cần kiểm soát.

Giải quyết vấn đề mang tính hệ thống chỉ có thể từ việc tuyển dụng nhân sự
Có nghĩa là mọi việc xuất phát từ con người. Chủ doanh nghiệp phải xác định được, những vị trí liên quan đến thu chi tiền cần sự trung thực, trong tình huống tình hình thực tế chất lượng nhân sự không cho phép, doanh nghiệp bắt buộc phải có ít nhất 1 người có đức tính này để kiểm soát những vị trí còn lại.

Nguyên tắc kiểm soát:
Mọi hoạt động đều phải có đối tượng khách quan kiểm soát, đối tượng khách quan đây có 2 hình thái:
- Con người: Luôn phải có 1 người chứng kiến hoạt động của người còn lại.
- Vật: chủ yếu là giấy tờ, khi nào cũng phải có ký tá xác nhận giữa các bên hữu quan.
nhằm mục đích: tránh rủi ro ngay tại thời điểm hoạt động, khắc phục sự cố khi xảy ra vấn đề (có bằng chứng, vật chứng)

Hiệp Trần
Zag Village: True happiness from the inside.

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

CÓ ĐÔI KHI

muốn viết về nỗi nhớ
cồn cào trong em đã bao ngày
anh vẫn đấy
mà không sao chạm được
hình dung này
lẩn khuất mãi
đâu đây...


Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

TÌNH TỰ VÙNG MIỀN - CÓ NHẤT THIẾT HAY KHÔNG?

Chúng ta có lẽ đã nghe qua những cụm từ như "yêu quê hương", "tình tự dân tộc", hoặc "chủ nghĩa địa phương",v.v. Tất cả, có lẽ đều xuất phát từ một tình cảm sâu nặng dành cho nơi mình sinh ra, lớn lên. Sự trưởng thành theo năm tháng gắn liền với nhiều kỷ niệm, đôi khi con người không nhận ra, cho đến khi đi xa, một nhà thơ đã viết

"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
"

Quê hương, đất nước theo nhiều cấp độ, mặc nhiên là một phần của chúng ta không thể từ bỏ. Nghĩ như vậy để thấy rằng, nơi xưa với chúng ta chỉ là một nỗi hoài niệm, rất đỗi bình thường như việc, yêu thương chính mảnh đất chúng ta đang sinh sống. Tất cả quá khứ và hiện tại, đã và đang hòa trộn trong tâm hồn của mỗi người.

Trong phạm vi bài này, tôi xin đưa ra một số nhân tố theo tôi nghĩ, chúng ảnh hưởng đến tình cảm con người dành cho một vùng miền nào đó.

Đầu tiên, tôi đi vào việc phân loại:

1. Phân loại theo tự tính: được hiểu rằng ngay trong từng đối tượng đã có tự tính, khách quan với các tính chất do chủ quan con người áp vào. Để giải thích cho phép phân loại này, tôi đưa ra hình mẫu người con. Có nghĩa rằng, đứa trẻ đúng là do ba mẹ sinh ra, là 1 kết quả của nhiều sự vật, nhưng khi đã xuất hiện một sự vật mới, cho dù là kết quả của những sự vật khác, thì nó đã mang trong mình tự tính khác biệt. Nó như việc kết hợp của các chất trong pt hóa học, một chất mới sinh ra mang trong mình những tính chất giống và khác với các chất ban đầu.

Dựa vào phép phân loại này, tôi đưa ra tình huống khả năng là con người có thể yêu/ghét/những loại cảm xúc không giới hạn với 1 nơi mình biết/chưa biết gì cả.

Thứ hai, dựa và phép phân loại này, tôi muốn nói đến tự tính của vùng miền chính là vị trí địa lý, khi hậu, thổ nhưỡng,... tất cả, có tác động hoặc không đến cảm xúc con người. Có nghĩa là người ta có thể yêu một nơi mà nó chẳng có gì tốt đẹp về các nhân tố nêu trên (tự tính của vùng miền)

2. Phân loại đích danh theo những nhân tố ảnh hưởng đến đối tượng: được hiểu là những yếu tố khách quan, chủ quan do con người tác động vào.

Sau khi làm rõ cơ sở lý luận, tôi xin đi vào ví dụ một vùng miền điển hình, là Huế. Con người khi sử dụng từ thường không để ý đến giới hạn về định nghĩa của ngôn ngữ nên hay gây ra hiểu nhầm. Nhiều người bạn của tôi nói họ yêu/không Huế, và công việc của tôi hiện nay là cố gắng miêu tả, cụ thể hóa một cách đầy đủ những yếu tố khả năng tạo ra tình yêu ở họ, chính là đi vào điểm (2) trên phần cơ sở luận. Theo thống kê, các yếu tố sau đây ảnh hưởng đến tình cảm cá nhân với Huế:

(1) Yêu/không cái tự tính của Huế: yêu cảnh vật, không phù hợp với khí hậu thời tiết ở Huế...

(2) Yêu/không sản phẩm (được định nghĩa do con người suy nghĩ tạo ra từ/không từ các tự tính của Huế): thích món ăn Huế, không thích các dịch vụ y tế, giáo dục ở Huế...

(3) Yêu/không con người (được định nghĩa ko thân thích họ hành, là tự tính của con người nơi đây): thích sự khéo léo, tỉ mỉ, thẩm mỹ của nghệ nhân Huế, không thích sự hùa theo, dựa dẫm v.v.

(4) Yêu/không không gian nơi kỷ niệm vui buồn diễn ra: được người ta miêu tả là: có người thân, có bạn bè, người yêu, v.v... - sự thật là tình yêu không gian, vì nếu tất cả những đối tượng này chuyển vào (vd như) SG sinh sống, thì người ta vẫn cứ yêu/không yêu Huế. Tôi nghĩ câu "tình yêu là nỗi nhớ" đúng trong trường hợp này.

Con người khi đã đến bến bờ của 2 cặp phạm trù đối lập, người ta được quyền định đoạt thái độ cá nhân bị chi phối theo số phận mà họ ko thể biết được.

Chính vì vậy, khi những tính chất được làm rõ, chúng ta có thể mở rộng tình cảm của mình ở bất kỳ vùng miền nào phù hợp thông qua quan sát và chiêm nghiệm.

Thế giới là quê hương
và không đâu là quê hương


Hiệp Trần
Zag Village: True happiness from the inside.