Có gì (từng) tồn tại mà không để (lại) dấu vết, đặc biệt khi sự tồn tại được nhận diện, và có ý nghĩa. Trong vài lần tôi từng nghĩ, về khác biệt giữa “đặc điểm” và “đặc trưng”, có lẽ “đặc trưng” thường được gắn với một liên tưởng nào đó, hoặc bản thân nó mang trong mình sự khác biệt, với chính mình. Suy nghĩ này giúp tôi hợp lý hóa hai đối tượng đề cập trên đầu đề cùng với nỗi nhớ, về chú chó đã chết của mình.
Chú chó của tôi, màu trắng, giống xù Nhật, nuôi được hơn 10 năm, rất sợ trời giông, và cũng chết trong một ngày giông. Nội chi tiết này thôi cũng làm cho cơn giông trở nên đặc biệt. Nó đặc biệt như thế nào? Có nghĩa, chỉ cần bên ngoài kia là tiếng sấm, thì bên trong này có ít nhất vài ba con người bồn chồn. Và nếu trước kia, người ta sẽ gọi điện về nhà, còn bây giờ, nó nhắc nhớ lại thứ người ta đã mất.
Còn lông chó, không như những tiếng sấm đôi khi, lông chó xuất hiện khắp nơi, đặc biệt rõ trên nền đen. Mà các bạn biết đấy, bên cạnh những loại vải sẫm màu, ½ ngày của chúng ta, hoặc ít nhất 6 tiếng ban đêm là màn tối. Những sợi lông trên nền đen như vết khắc lên tấm màn kỷ niệm, nhiều hình ảnh trong phút chốc vụt qua, nhanh đến nỗi người xem không kịp có cảm xúc gì, vì cứ mải miết đuổi theo, với lấy hình: kìa, là lúc nó chạy đến dụi đầu vào chân tôi, bên kia, sợi dây đeo cổ chẳng bao giờ nhà tôi dùng, đó nữa, lời mẹ nói nó là nguồn vui duy nhất của mẹ… Rồi sau đó thẫn thờ, rồi sau đó.
Vì vậy nỗi nhớ cũng là một dạng biểu hiện của dấu vết, mà con người lắm lúc muốn trốn chạy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét