Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

:) trăng trong nước và sự thật

trăng là sự thật, dưới nc là bóng chứ chẳng phải là trăng, phải nói dưới nc là bóng trăng, trăng là sự thật nhưng ko ở dưới nước.

câu chuyện ngày đầu cô kể, tôi ấn tượng đến giờ

cuộc đời cũng vậy, có những thứ là sự thật, và sẽ có những chiếc bóng của sự thật. nhưng nó ko phải là sự thật, đừng mơ tưởng về nó nữa

như quá khứ và cái bóng của nó - là hòai niệm

hãy buông tay đi

:)

Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2012

giữa vắng lặng


ta biết mình
đang sống
trên núi cao,
trong mây trắng
lắng nghe tiếng đớp nước
từ chú cá nằm ngang thoi thóp thở
thế nào là phóng sanh
một lần thấy
đàn kiến con mới thoát vỏ
sớm chu du dưới miệng bạn cào cào
thế nào là tự do
khi chú chim cánh mỏi
đã ngủ mãi trên cành
dòng nước réo rắt qua gành đá nhỏ
trong một sớm
đã cạn nguồn... lệ rơi

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Cuộc sống qua trang sách thiếu nhi (3)

KÌ 3: HÃY HÀNH ĐỘNG KHI MẤT PHƯƠNG HƯỚNG

Có bao giờ bạn cảm thấy công việc hiện giờ không hợp với mình, có bao giờ bạn thấy mình đã chọn sai ngành học, mỗi sáng thức dậy, bạn không biết mình phải làm gì, cuối ngày nhìn lại, bạn không biết những gì đã làm được…?

Trong Alice lạc vào xứ thần tiên (*) có một mẩu đối thoại thế này

Alice: Từ đây tớ phải đi đường nào?

Chú mèo Cheshire: Đường đi phụ thuộc vào nơi bạn muốn đến.

Alice: Tôi không nghĩ nhiều đến điều đó.

Chú mèo Cheshire: Vậy thì đường đi nào cũng được, miễn sao bạn cố gắng đi đủ dài

Câu chuyện gợi mở cho chúng ta một câu trả lời cho những băn khoăn trên. Nhiều người khi bị mất phương hướng, thường có xu hướng chần chờ, ngẫm nghĩ. Chính trạng thái này một phần gây ra sự tiếp tục không hiệu quả trong công việc, và chuỗi ngày chán nản, mệt mỏi. Trong kinh tế, tài chính có một triết lý như thế này, không thể dựa vào một chỉ số (số liệu) để phán xét, để nhận định cần phải kết hợp nhiều chỉ số lại với nhau. Trường hợp này cũng vậy, nếu chỉ ngẫm nghĩ mà không làm gì, thì chúng ta cũng khó thể tìm được câu trả lời xác đáng.

Vì vậy, hãy hành động, hãy thay đổi một cách nghiêm túc, vì sao tôi nói “một cách nghiêm túc”? Chúng ta chỉ có thể nhận ra những điều hợp hay không phù hợp với mình thật sự khi chúng ta từng dấn thân vào nó một cách nghiêm túc. Đó chính là ý nghĩa của vế sau câu nói của chú mèo Cheshire “miễn sao bạn cố gắng đi đủ dài

(*) Alice lạc vào xứ thần tiên (1865) là cuốn tiểu thuyết dành cho thiếu nhi của tác giả người Anh Charles Lutwidge Dodgson dưới bút danh Lewis Carroll.[1] Câu chuyện kể về cô bé Alice chui qua một hang thỏ rồi lạc vào thế giới thần tiên có những sinh vật kì lạ. (Theo vi.wiki)


Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

Cuộc sống qua trang sách thiếu nhi (2)

KÌ 2: KHI NGƯỜI TA KHÔNG NGHE THẤY NHAU

Cô đơn – là cụm từ thường xuyên xuất hiện trong xã hội hiện đại. Để bắt đầu cho việc hiểu nguồn gốc của sự cô đơn, tôi xin sơ lược truyền thuyết về loài thủy tiên được mô tả ở đầu truyện Nhà Giả Kim (Paolo Coelho). Có một chàng trai tên là Narcissus, chàng vì say đắm vẻ đẹp của chính mình mà chết vì ngã xuống hồ trong lúc soi gương. Các vị thần đã hỏi vì sao Hồ Nước khóc, Hồ lời rằng “Tôi khóc cho Narcissus, nhưng tôi chưa từng nhận ra Narcissus xinh đẹp. Tôi khóc vì, mỗi khi chàng cúi mình xuống dòng nước của tôi, tôi có thể nhìn thấy, trong đôi mắt sâu thẳm của chàng, vẻ đẹp của tôi phản chiếu.”

Chỉ trong vài dòng ngắn ngủi, tôi chợt nhận ra mình với những ích kỷ cá nhân. Chúng ta nói chuyện, lắng nghe rất nhiều nhưng liệu có xuất phát từ lòng cảm thông, chia sẻ thật sự, hay chỉ là sự chứng tỏ về kiến thức, hay khả năng chinh phục trong giao tiếp. Chúng ta có nhìn ra được ưu điểm của mọi người hay chỉ cố nhìn vào những điểm xấu như một các đề cao bản thân. Như Narcissus và Hồ Nước, không ai đến để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nhau cả, họ chỉ nhìn thấy nét đẹp của mình trong mắt nhau.

Sự cô đơn, một lần nữa có thể tìm thấy trong Hoàng tử bé. Hoàng tử bé (1943) là tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà văn Pháp Antoine de Saint-Exupéry, kể về những quan sát từ chuyến chu du của cậu hoàng tử qua những tinh cầu trong vũ trụ. Những tiểu tinh cầu, là nơi một ngày chỉ bằng một giờ ở trái đất, là nơi chỉ cần chạy nửa vòng có thể thấy được hoàng hôn,… vẫn được ngự trị bởi một ông vua-không có thần dân, bởi một gã khoác lác chỉ sống một mình, hay là một bợm nhậu uống rượu suốt ngày để quên đi xấu hổ về việc mình uống quá nhiều…

Phải, Cô Đơn – là khi con người không thấy nhau, và không lắng nghe những giá trị chân chính mà bản thân theo đuổi.


Cuộc sống qua trang sách thiếu nhi (1)

PHẦN 1: ƯƠM LẠI ƯỚC MƠ

Giữa cuộc sống xô bồ, với ràng buộc về trách nhiệm trong các mối quan hệ và những định kiến xã hội, qua năm tháng, sống với đam mê dần trở thành việc hiếm có. Nhưng đâu đó trên những trang sách thiếu nhi, chúng ta có thể đánh thức lại giấc mơ từng một thời ấp ủ.

Nhà Giả Kim (1988) là cuốn sách nổi tiếng nhất của nhà văn Brasil Paulo Coelho, kể về quá trình cậu thanh niên trẻ Santiago theo đuổi ước mơ của mình. Cha mẹ Santiago đã dành dụm cả đời để cậu có thể học lên trường dòng, thế nhưng Santiago, đã nhận ra mục đích của cuộc đời cậu, đó là: “đi du hành”.



Tôi không thể nào quên đoạn văn miêu tả cách cậu thuyết phục gia đình, cách cậu đọc được trong ánh mắt người cha, cũng ước mơ chu du những tưởng đã bị lãng quên bởi nỗi lo toan về cái ăn, mặc, ở. Phút chốc tôi lại nhớ đến lời tâm sự từng bắt gặp, đó là nỗi niềm cô đơn của người con, người bạn khi không được gia đình, bạn bè ủng hộ, hay những giọt nước mắt khi vấp phải sự cản trở, phê phán của người thân.

Và nhiều câu nói trong truyện đã trở thành bất hủ:

“Khi bạn thật sự mong muốn một điều gì, cả vũ trụ hợp lại giúp bạn đạt được điều đó”

Câu nói khiến người đọc nhìn lại bản thân. Cuộc đời đầy những thăng trầm, chúng ta có thể may mắn vượt qua khó khăn một đôi lần, nhưng không thể mãi mãi, thành công và thất bại không phải nhờ may rủi. Người thành công phải có một đam mê thật sự, chính lòng đam mê này sẽ là động lực giúp họ có bản lĩnh đối diện với thử thách mà không bỏ dở, chính lòng đam mê này tạo niềm tin cho những người đối diện, từ đó thu hút được sự hỗ trợ từ nhiều nguồn lực khác nhau.

Hay “Ai cũng biết người khác nên sống như thế nào, nhưng lại không hiểu mình nên sống ra sao”

Thói quen con người thường đưa ra nhận định dù không hiểu hết chuyện, hay không nhằm mục đích rút kinh nghiệm cho bản thân. Chúng ta hãy một lần đặt suy nghĩ, sẽ như thế nào nếu mình rơi vào tình huống bị mọi người phán xét? hoặc giả, đã từng tự hỏi ý nghĩa sống của mình là gì?…

Qua câu chuyện, chúng ta có thể đúc kết được bài học cho bản thân, nếu là các bậc phụ huynh, hãy giúp phát hiện, nuôi dưỡng và bên cạnh ủng hộ ước mơ cho trẻ, nếu là thanh niên, hãy dấn thân, nỗ lực để tìm kiếm và thực hiện ước mơ của chính mình.