Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

Hãy nhảy cùng em,

đến khi tình yêu kết thúc

Nhảy cùng nhan sắc em,
với tiếng vĩ cầm cháy bỏng
Những bước chân đưa em qua nỗi sợ,
đến khi em tìm được cảm giác an toàn
Hãy nâng em như cành ôliu,
như cánh bồ câu được trở về tổ
Hãy nhảy cùng em
cho đến khi tình yêu kết thúc

Hãy để em thấy anh khi những nhân chứng ra đi
Để em cảm nhận chuyển động
như cách họ thực hiện ở Babylon
Hãy nói chậm rãi rằng
điều em biết là những giới hạn
của tình yêu

Hãy nhảy cùng em,
trong lễ cưới đôi mình
những bước nhảy dài và mềm mại
ở dưới là tình yêu, và ở trên là thiên đường
Hãy nhảy cùng em,
đến khi tình yêu kết thúc

Bước chân đưa nhau trở về những đứa trẻ
vẫn thường hỏi vì sao được sinh ra
Bước chân đưa nhau qua những tấm mạng
nơi nụ hôn làm chúng ta kiệt sức
Dựng lại căn lều nhỏ,
cho dù tất cả dây buột đều hỏng
Hãy nhảy cùng em,
đến khi tình yêu kết thúc

Nhảy cùng nhan sắc em,
với tiếng vĩ cầm cháy bỏng
Những bước chân đưa em qua nỗi sợ,
đến khi em tìm được cảm giác an toàn
Hãy giữ em bằng đôi tay trần
hoặc qua đôi găng nhám
Hãy nhảy cùng em,
đến khi tình yêu kết thúc
...



---

Dance me to the end of love được L.Cohen sáng tác vào 1984, sau này được nhiều ca sĩ cover lại, bản nhạc được miêu tả như "chuẩn mực của nỗi sợ chiến tranh".

Bất kể giai điệu như một bản tình ca, bản nhạc thật sự được lấy cảm hứng từ câu chuyện Holocaust - kể về cuộc tàn sát dân Do Thái dưới thời Đức quốc xã (Thế Chiến II), về những nghệ sĩ đàn dây phải biểu diễn trong các trại tập trung trong khi bạn bè từng người bước ra lò thiêu. "Dance me to your beauty with a burning violin" - có nghĩa là tận hưởng vẻ đẹp cuộc sống, của những thời khắc tồn tại cuối cùng, và những cảm xúc nồng nàng khi tiếng vĩ cầm cất lên.

"Nhưng, nó là ngôn ngữ chung của tình yêu, nên chúng ta ko nhất thiết biết nguồn gốc của bản nhạc, bởi vì, ngôn từ xuất phát từ trái tim..." - L.Cohen

(HT dịch từ wiki)

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

những vệt khói trắng

ko rõ hình thù gì, nhẹ nhàng trôi trên nền trời xanh. chú bé chăn trâu đang cắt cỏ, trong một phút thoáng nghe tiếng sáo từ đâu, bất giác nhìn lên cao, ánh nắng xuyên qua khúc mây cuộn tạo những đường sáng chói lóa, tựa những cây cầu nối liền trần gian với thế giới khác.

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Có một ánh trăng như thế

những lúc thế này mình muốn thừa nhận, rằng cảm xúc chưa đồng nhất với lý trí. mình biết tất cả những khó khăn sẽ chỉ mang tính thời điểm nếu xác định con đường còn rất dài, sự giới hạn của năm tháng có thể phá vỡ bởi quan niệm. thế nên cần gì lo lắng cho bản thân. dù tâm trạng lúc êm ắng lúc dữ dội như những con sóng, thì trăng vẫn ở đó, cảnh vật vẫn lộng lẫy, có phần huyễn hoặc kỳ lạ.

một bản nhạc đang nghe tình cờ thôi, khơi gợi trong mình nhiều hình ảnh, nó ko chân thực, thậm chí kiêu sa, vì thứ âm thanh chạm vào phần sâu thẳm tâm hồn, sự trong lành trung tính trong một lúc đã thay đổi vì 1 loại axit hay bazơ nhẹ nào đó, làm nhói lòng.

:)