những lúc thế này mình muốn thừa nhận, rằng cảm xúc chưa đồng nhất với lý trí. mình biết tất cả những khó khăn sẽ chỉ mang tính thời điểm nếu xác định con đường còn rất dài, sự giới hạn của năm tháng có thể phá vỡ bởi quan niệm. thế nên cần gì lo lắng cho bản thân. dù tâm trạng lúc êm ắng lúc dữ dội như những con sóng, thì trăng vẫn ở đó, cảnh vật vẫn lộng lẫy, có phần huyễn hoặc kỳ lạ.
một bản nhạc đang nghe tình cờ thôi, khơi gợi trong mình nhiều hình ảnh, nó ko chân thực, thậm chí kiêu sa, vì thứ âm thanh chạm vào phần sâu thẳm tâm hồn, sự trong lành trung tính trong một lúc đã thay đổi vì 1 loại axit hay bazơ nhẹ nào đó, làm nhói lòng.
:)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét