Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

nàng thơ

đêm qua tôi mơ gặp nàng thơ. nhiều người từng gặp kể với tôi rằng nàng đẹp, mà đúng thế, nàng có vẻ đẹp nao lòng, dù tôi chỉ nhìn thấy được nửa mặt. vì thân thể nàng chia làm hai nửa, một chìm trong ánh sáng, một lẩn trong bóng tối. chỗ giao nhau nằm ở trên sống mũi có một đường chỉ 7 sắc lấp lánh co giãn theo hơi thở. khi nàng thở vào biên giới giãn ra thành mặt phẳng, tôi thấy có một thế giới nhỏ ở trong đó. khi nàng thở ra, thế giới khép cửa.

cứ như thế, mỗi một vòng thở sẽ mở ra và khép lại những cuộc sống khác nhau. vì vậy tôi chần chờ chưa bước vào vì sợ nhỡ đâu không kịp trở ra sẽ bị kẹt vĩnh viễn trong thế giới ấy.

còn bạn, bạn có dám bước vào?

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

Đã mấy lần thu sang

công viên chiều qua rất nắng ...

Tự nhiên bật ra trong đầu, lời bài hát nhẹ nhàng như khí trời SG mùa này. Đó là cái se lạnh của thiên nhiên, hòa với chút gì trầm lắng chút gì nô nức của mọi người... khoảng thời gian này vào các năm đều mang lại cho tôi nhiều cảm xúc khó tả :D

chuyện chúng mình ngày xưa
anh ghi bằng nhiều thu vắng

Lâu rồi tôi chưa vòng lại room Nhạc tiền chiến, dạo này nghe nhạc xập xình nhiều hơn, rock riếc jazz jit hiphop... các loại, cũng vui, ai cũng có thời điểm cả, mỗi giai đoạn sẽ phù hợp với những thứ khác nhau, đến rồi đi chẳng mấy chốc cũng...vòng lại :P

đến thu này thì mộng nhạt phai...

Như vậy, thử nghĩ theo chiều hướng này, chẳng có gì mất đi cả, mọi thứ tiềm ẩn rồi một ngày đẹp zời nào đó bộc phát nhờ một cơ duyên nào đó...ai biết, như lời ca này vậy.

Vài dòng ghi lại hiện tại, bỗng nghĩ, rằng hãy buông tay để mọi thứ ra đi nhẹ nhàng :) dù chẳng biết vì sao nghĩ vậy nữa. hihi



Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

TRI ÂN ĐẾN GIA ĐÌNH, BẠN BÈ

Khoảng 1 tuần trở lại đây, tôi cảm thấy trong người có sự đổi khác. Có thể do tôi là người "bảo thủ", nên đứng trước "làn gió mới" thấy trong lòng còn nhiều nghi kỵ, bỡ ngỡ. Đi cùng thời gian, cuộc sống đã dạy cho con người không biết bao nhiêu bài học, mà một học sinh tồ(i) như tôi cảm thấy hết sức khó khăn để tiếp nhận, để hiểu.

Tôi ko lảng tránh, rằng có nhiều khi mình nghĩ đã hiểu lắm cuộc đời này. Vậy mà cứ mỗi năm lại nhìn thấy mình mỗi khác, sự non kém của bản thân ngày càng bộc lộ rõ trong nhận thức, trong hành vi. Tôi đã thử làm một vài việc có chủ đích chứ không phải vô tình như trước đây. Một số người nhìn tôi lạ lẫm và hỏi tại sao...

May mắn, tôi nghĩ như vậy, khi vẫn còn những câu hỏi, và sẽ tốt hơn nữa, nếu suy nghĩ sâu hơn để tìm câu trả lời.

SN vừa rồi có nhiều niềm vui. Một buổi party nhỏ, thiệp, lời chúc, quà và sách. Cảm ơn mọi người đã nhớ đến, thậm chí là những tặng phẩm rất trúng gu. Hy vọng có thể thể hiện rõ lời cảm ơn của mình trong thời gian sắp đến.

Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn và gởi đến tất cả lời yêu thương, trân quý nhất.
Thân chúc cả nhà nhiều niềm vui, an lạc.
Hoan hỉ,

Tuệ Tồ - Hiệp Trần

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

NIỀM VUI

Hôm nay đi giữa đường tôi chợt nghĩ, vì sao người ta trả giá cao cho những thứ giải trí. Con người ko tiếc gì với những điều mang lại cho họ niềm vui. Tôi rất ngưỡng mộ bậc trí cao tài rộng, nhưng lại thích ở cạnh người tỏa sáng bởi niềm vui dịu dàng xung quanh họ. Và tôi mơ ước mình có cả hai thứ đó :)