Chúng ta có lẽ đã nghe qua những cụm từ như "yêu quê hương", "tình tự dân tộc", hoặc "chủ nghĩa địa phương",v.v. Tất cả, có lẽ đều xuất phát từ một tình cảm sâu nặng dành cho nơi mình sinh ra, lớn lên. Sự trưởng thành theo năm tháng gắn liền với nhiều kỷ niệm, đôi khi con người không nhận ra, cho đến khi đi xa, một nhà thơ đã viết
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn"
Quê hương, đất nước theo nhiều cấp độ, mặc nhiên là một phần của chúng ta không thể từ bỏ. Nghĩ như vậy để thấy rằng, nơi xưa với chúng ta chỉ là một nỗi hoài niệm, rất đỗi bình thường như việc, yêu thương chính mảnh đất chúng ta đang sinh sống. Tất cả quá khứ và hiện tại, đã và đang hòa trộn trong tâm hồn của mỗi người.
Trong phạm vi bài này, tôi xin đưa ra một số nhân tố theo tôi nghĩ, chúng ảnh hưởng đến tình cảm con người dành cho một vùng miền nào đó.
Đầu tiên, tôi đi vào việc phân loại:
1. Phân loại theo tự tính: được hiểu rằng ngay trong từng đối tượng đã có tự tính, khách quan với các tính chất do chủ quan con người áp vào. Để giải thích cho phép phân loại này, tôi đưa ra hình mẫu người con. Có nghĩa rằng, đứa trẻ đúng là do ba mẹ sinh ra, là 1 kết quả của nhiều sự vật, nhưng khi đã xuất hiện một sự vật mới, cho dù là kết quả của những sự vật khác, thì nó đã mang trong mình tự tính khác biệt. Nó như việc kết hợp của các chất trong pt hóa học, một chất mới sinh ra mang trong mình những tính chất giống và khác với các chất ban đầu.
Dựa vào phép phân loại này, tôi đưa ra tình huống khả năng là con người có thể yêu/ghét/những loại cảm xúc không giới hạn với 1 nơi mình biết/chưa biết gì cả.
Thứ hai, dựa và phép phân loại này, tôi muốn nói đến tự tính của vùng miền chính là vị trí địa lý, khi hậu, thổ nhưỡng,... tất cả, có tác động hoặc không đến cảm xúc con người. Có nghĩa là người ta có thể yêu một nơi mà nó chẳng có gì tốt đẹp về các nhân tố nêu trên (tự tính của vùng miền)
2. Phân loại đích danh theo những nhân tố ảnh hưởng đến đối tượng: được hiểu là những yếu tố khách quan, chủ quan do con người tác động vào.
Sau khi làm rõ cơ sở lý luận, tôi xin đi vào ví dụ một vùng miền điển hình, là Huế. Con người khi sử dụng từ thường không để ý đến giới hạn về định nghĩa của ngôn ngữ nên hay gây ra hiểu nhầm. Nhiều người bạn của tôi nói họ yêu/không Huế, và công việc của tôi hiện nay là cố gắng miêu tả, cụ thể hóa một cách đầy đủ những yếu tố khả năng tạo ra tình yêu ở họ, chính là đi vào điểm (2) trên phần cơ sở luận. Theo thống kê, các yếu tố sau đây ảnh hưởng đến tình cảm cá nhân với Huế:
(1) Yêu/không cái tự tính của Huế: yêu cảnh vật, không phù hợp với khí hậu thời tiết ở Huế...
(2) Yêu/không sản phẩm (được định nghĩa do con người suy nghĩ tạo ra từ/không từ các tự tính của Huế): thích món ăn Huế, không thích các dịch vụ y tế, giáo dục ở Huế...
(3) Yêu/không con người (được định nghĩa ko thân thích họ hành, là tự tính của con người nơi đây): thích sự khéo léo, tỉ mỉ, thẩm mỹ của nghệ nhân Huế, không thích sự hùa theo, dựa dẫm v.v.
(4) Yêu/không không gian nơi kỷ niệm vui buồn diễn ra: được người ta miêu tả là: có người thân, có bạn bè, người yêu, v.v... - sự thật là tình yêu không gian, vì nếu tất cả những đối tượng này chuyển vào (vd như) SG sinh sống, thì người ta vẫn cứ yêu/không yêu Huế. Tôi nghĩ câu "tình yêu là nỗi nhớ" đúng trong trường hợp này.
Con người khi đã đến bến bờ của 2 cặp phạm trù đối lập, người ta được quyền định đoạt thái độ cá nhân bị chi phối theo số phận mà họ ko thể biết được.
Chính vì vậy, khi những tính chất được làm rõ, chúng ta có thể mở rộng tình cảm của mình ở bất kỳ vùng miền nào phù hợp thông qua quan sát và chiêm nghiệm.
Thế giới là quê hương
và không đâu là quê hương
Hiệp Trần
Zag Village: True happiness from the inside.
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn"
Quê hương, đất nước theo nhiều cấp độ, mặc nhiên là một phần của chúng ta không thể từ bỏ. Nghĩ như vậy để thấy rằng, nơi xưa với chúng ta chỉ là một nỗi hoài niệm, rất đỗi bình thường như việc, yêu thương chính mảnh đất chúng ta đang sinh sống. Tất cả quá khứ và hiện tại, đã và đang hòa trộn trong tâm hồn của mỗi người.
Trong phạm vi bài này, tôi xin đưa ra một số nhân tố theo tôi nghĩ, chúng ảnh hưởng đến tình cảm con người dành cho một vùng miền nào đó.
Đầu tiên, tôi đi vào việc phân loại:
1. Phân loại theo tự tính: được hiểu rằng ngay trong từng đối tượng đã có tự tính, khách quan với các tính chất do chủ quan con người áp vào. Để giải thích cho phép phân loại này, tôi đưa ra hình mẫu người con. Có nghĩa rằng, đứa trẻ đúng là do ba mẹ sinh ra, là 1 kết quả của nhiều sự vật, nhưng khi đã xuất hiện một sự vật mới, cho dù là kết quả của những sự vật khác, thì nó đã mang trong mình tự tính khác biệt. Nó như việc kết hợp của các chất trong pt hóa học, một chất mới sinh ra mang trong mình những tính chất giống và khác với các chất ban đầu.
Dựa vào phép phân loại này, tôi đưa ra tình huống khả năng là con người có thể yêu/ghét/những loại cảm xúc không giới hạn với 1 nơi mình biết/chưa biết gì cả.
Thứ hai, dựa và phép phân loại này, tôi muốn nói đến tự tính của vùng miền chính là vị trí địa lý, khi hậu, thổ nhưỡng,... tất cả, có tác động hoặc không đến cảm xúc con người. Có nghĩa là người ta có thể yêu một nơi mà nó chẳng có gì tốt đẹp về các nhân tố nêu trên (tự tính của vùng miền)
2. Phân loại đích danh theo những nhân tố ảnh hưởng đến đối tượng: được hiểu là những yếu tố khách quan, chủ quan do con người tác động vào.
Sau khi làm rõ cơ sở lý luận, tôi xin đi vào ví dụ một vùng miền điển hình, là Huế. Con người khi sử dụng từ thường không để ý đến giới hạn về định nghĩa của ngôn ngữ nên hay gây ra hiểu nhầm. Nhiều người bạn của tôi nói họ yêu/không Huế, và công việc của tôi hiện nay là cố gắng miêu tả, cụ thể hóa một cách đầy đủ những yếu tố khả năng tạo ra tình yêu ở họ, chính là đi vào điểm (2) trên phần cơ sở luận. Theo thống kê, các yếu tố sau đây ảnh hưởng đến tình cảm cá nhân với Huế:
(1) Yêu/không cái tự tính của Huế: yêu cảnh vật, không phù hợp với khí hậu thời tiết ở Huế...
(2) Yêu/không sản phẩm (được định nghĩa do con người suy nghĩ tạo ra từ/không từ các tự tính của Huế): thích món ăn Huế, không thích các dịch vụ y tế, giáo dục ở Huế...
(3) Yêu/không con người (được định nghĩa ko thân thích họ hành, là tự tính của con người nơi đây): thích sự khéo léo, tỉ mỉ, thẩm mỹ của nghệ nhân Huế, không thích sự hùa theo, dựa dẫm v.v.
(4) Yêu/không không gian nơi kỷ niệm vui buồn diễn ra: được người ta miêu tả là: có người thân, có bạn bè, người yêu, v.v... - sự thật là tình yêu không gian, vì nếu tất cả những đối tượng này chuyển vào (vd như) SG sinh sống, thì người ta vẫn cứ yêu/không yêu Huế. Tôi nghĩ câu "tình yêu là nỗi nhớ" đúng trong trường hợp này.
Con người khi đã đến bến bờ của 2 cặp phạm trù đối lập, người ta được quyền định đoạt thái độ cá nhân bị chi phối theo số phận mà họ ko thể biết được.
Chính vì vậy, khi những tính chất được làm rõ, chúng ta có thể mở rộng tình cảm của mình ở bất kỳ vùng miền nào phù hợp thông qua quan sát và chiêm nghiệm.
Thế giới là quê hương
và không đâu là quê hương
Hiệp Trần
Zag Village: True happiness from the inside.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét