Thứ Ba, 28 tháng 6, 2011

Cứ mỗi lần trở lại

Giấc mộng đầu hè nhạt trên con đường, nắng để gió cuốn. Anh, ngây người trước đổi thay từ em, từ vạn sự. Cứ ngỡ như muôn kiếp trước chỉ là một. Bờ tường ngày nao lớp rêu xám phủ lên khoảng vôi vữa, khóm bạch hồng thản nhiên nở để mặc tơ nhện giăng đầy. Anh đưa tay miết dọc cánh cửa, bám đầy những hạt thời gian lóng lánh. Anh nghe có tiếng nước rơi, từ đâu tới trong nơi khô hạn này ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét